Năm tháng trôi qua luôn có sự hoàn hảo và không hoàn hảo; những khát khao của tuổi trẻ luôn cháy bỏng và ngày càng lan rộng; những ước mơ của tuổi trẻ luôn tan vỡ.Có nhiều điều không thể nắm bắt được mà chỉ có thể cô đọng thành ký ức; có nhiều con đường không thể quay lại mà chỉ có thể cô đọng thành khung cảnh.Dù thực tế có tàn khốc đến đâu, chúng ta cũng phải ngoan cố tin rằng chỉ cần chúng ta không ngừng tiến về phía trước thì mọi sương mù sẽ bị gió thổi bay.Bây giờ, tôi luôn thích cầm bút lên và viết, vẽ trên giấy. Những cuộn giấy với những công thức và phép tính tuột khỏi tay tôi, đánh bật tiếng vang đẹp đẽ của sự phấn đấu vì lý tưởng, và những tia lửa đẹp đẽ nhất lại tỏa sáng trong trái tim tôi.Lòng tôi như được sưởi ấm, dễ chịu dưới ánh nắng ấm áp của sự lao động miệt mài vì lý tưởng của mình.Đầu bút vẫn trượt, khắc họa những vòng cung lý tưởng và hé lộ bình minh của cuộc đấu tranh! Nhìn gió lùa dày đặc trước mặt, tôi hét lớn, trong lòng dấy lên niềm vui ngọt ngào; đấu tranh vì lý tưởng, quả là một từ thiêng liêng, đầy khao khát, đầy kỳ vọng, đầy mồ hôi và nước ngọt của thành công! Tôi muốn nhớ nó, vâng! Chiến đấu vì lý tưởng! Một ngày nọ, tôi chợt nhìn lại, đứng trước trường cũ, kèm theo vài lời, ai đó, vài kỷ niệm, như chiếc bàn tôi đã ngồi mấy năm trời, những trang giấy vàng nhạt nơi tôi từng viết công thức, bầu trời mà tôi từng hét lên, như khi tôi than thở về trường cũ và nói rằng tôi đã từng có một giấc mơ, và tôi đã thực hiện được. Bây giờ tôi không hối tiếc về tuổi trẻ của mình, và không hối tiếc về cuộc đời mình!